Nghe podcast anh Phan Thanh Nhiên tâm sự mà tui nổi hết da gà á mọi người :)))))
Ổng kể lần leo núi Everest thứ hai, có khoảnh khắc muốn bỏ cuộc, tui kiểu: “Rồi xong, chắc anh xuống núi luôn quá.” :)))) Nhưng không, anh quyết định đi tiếp. Lý do? Vì ảnh quá lì hay vì đam mê chinh phục quá cháy? Chắc cả hai kkkkkkkk
Nghe anh kể rằng lúc đó lạnh thấu xương, chân nặng như đeo tạ, hơi thở thì đứt quãng. Nhìn xuống là vực sâu, nhìn lên là đường xa tít tắp. Người bình thường chắc nghĩ: “Thôi bỏ đi, mạng là chính!”. Nhưng anh lại khác, thay vì xuống núi an toàn, anh chọn đánh cược với chính mình. Không phải vì liều, mà vì anh biết nếu quay đầu, có khi cả đời này cũng không vượt qua được cảm giác thất bại. Mà đỉnh cao nhất chính là lúc anh quay sẵn video từ giã gia đình. “Trời ơi, nghe mà muốn xỉu ngang!”. Không phải vì bi lụy, mà vì anh hiểu quá rõ cuộc chơi này không đơn giản.
Ở độ cao ấy, một bước đi sai là không có cơ hội làm lại. Nhưng điều đáng nể là dù đối diện với nguy hiểm, anh không hoảng loạn, không do dự. Đó không chỉ là sự chuẩn bị, mà còn là sự can đảm hiếm ai có được. Cuối cùng thì sao? Anh vẫn sống nhăn răng, vẫn chinh phục đỉnh núi và ngồi đây kể chuyện cho tụi mình nghe! Nhưng câu chuyện này không chỉ là về leo núi, mà còn là bài học “siêu to khổng lồ” về ý chí.
Đời mà, ai chẳng có lúc muốn bỏ cuộc, muốn quăng hết mà đi ngủ cho khỏe? Nhưng biết đâu, chỉ cần cố thêm một chút xíu nữa thôi là tới đỉnh rồi? Phải coi tập này mọi người ơi, thiệt sự là nó rất truyền cảm hứng luôn á!!!!!!!!
Xem ở đây nha cả nhà: Phan Thanh Nhiên hai lần chinh phục Everest