Thú thật, đã có lúc mình nằm trong số những người nghĩ rằng thành công của Luk Vân phần lớn là nhờ “ăn may”. Những phim ngắn triệu view, bộ điện ảnh đầu tay thành công vang dội,… mọi thứ đến với cô ấy có vẻ quá dễ dàng, trong khi rất nhiều người khác phải nỗ lực rất nhiều nhưng vẫn mãi lận đận.
Cho đến khi nghe cô chia sẻ trong ANTRICH Podcast, mình mới nhận ra rằng: Mình đã nhìn nhận vấn đề quá một chiều. Chúng ta thường có xu hướng xem “may mắn” như một sự phủ nhận nỗ lực. Ta khó chịu khi thấy người khác thành công mà ta cho là không xứng đáng. Nhưng với Luk Vân, đó là một lời nhắc nhở về sự biết ơn. Cô cũng thẳng thắn thừa nhận từng buồn vì những lời chê phim là yêu đương vớ vẩn, nhưng rồi chính những tranh cãi, cả khen lẫn chê, mới là thứ giữ cho tên tuổi của mình không bị lãng quên.
Sau cùng, bài học mình nhận được không chỉ là về làm phim, mà là về cách đối diện với thành công của chính mình và người khác. Thay vì ghen tị với sự may mắn của ai đó, có lẽ chúng ta nên học cách biết ơn những phước phần mà chính mình đang có. Một câu trả lời quá thông minh và thâm thuý.

